Chào mọi người, mình là Én đây.
Hôm nay là sinh nhật tuổi mới của mình. Sau một khoảng thời gian khá dài im hơi lặng tiếng , mình muốn viết vài dòng gửi đến mọi người , như một cách nhìn lại và biết ơn những bài học mà năm vừa rồi đã mang đến.
Đây là một năm với rất nhiều trải nghiệm, buộc mình phải quay về với chính bản thân nhiều hơn bao giờ hết. Cũng trong năm nay, mình bắt đầu hành trình thiền tập một cách nghiêm túc hơn, sau khi tham dự khóa thiền 10 ngày. Từ đó, rất nhiều điều trong mình dần dần được soi sáng.
Yêu bản thân
Trước đây, mình vẫn thường nói về việc yêu bản thân.
Nhưng phải đến khi được lắng nghe những lời giảng trong khóa thiền, mình mới nhận ra rằng: bấy lâu nay, mình chỉ đang chăm sóc phần bên ngoài còn bên trong thì bị bỏ quên.
Mình chăm chút hình ảnh, cho mình những điều “tốt nhất” theo cách mình hiểu.
Nhưng đồng thời, mình cũng vô thức làm tổn thương chính mình bằng những so sánh không ngừng, những cơn giận âm thầm, sự ghen tỵ, lo lắng, buồn bã và những kỳ vọng đặt lên người khác.
Mình sống hướng ra bên ngoài gần như toàn bộ thời gian.
Và khi bạn vừa nhạy cảm, vừa overthinking, bạn sẽ hiểu cảm giác những suy nghĩ trong đầu va chạm nhau liên tục, đến mức mệt mỏi, hoang mang, và không còn nơi nào để bám víu.
Cuối cùng, mình buộc phải quay về.
Ngồi lại với chính mình.
Không tìm thêm cứu cánh ở bên ngoài nữa.
Kỳ vọng – một dạng khổ rất tinh vi
Kỳ vọng người khác phải đối xử với mình theo một cách nào đó là điều rất vô lý. Không phải vì người khác xấu, mà vì kỳ vọng tự thân đã là một dạng tham cầu.
Mà hễ còn mong cầu thì còn khổ điều này, Phật đã dạy từ rất lâu.
Khi mình buông bớt những mong đợi ấy, lòng mình tự nhiên nhẹ đi. Không phải vì cuộc đời thay đổi, mà vì cách mình nhìn cuộc đời đã khác.
Người duy nhất mình nên đặt kỳ vọng, thực ra chỉ có thể là chính mình.
Yêu và ghét, đôi khi cũng là một dạng mệt mỏi
Khi yêu thứ gì quá nhiều, mình dễ kỳ vọng, dễ bám víu, dễ sợ mất.
Khi ghét, mình lại mang theo bực bội, khó chịu và những cảm xúc nặng nề trong lòng.
Thái độ yêu hay ghét đối với một con người, một sự việc hay bất kỳ điều gì, rốt cuộc đều khiến tâm mình không được bình yên.
Không phải vì đối tượng ấy có vấn đề, mà vì chính cảm xúc của mình đã làm tâm dao động.
Càng dính vào yêu ghét, mình càng dễ tổn thương.
Rồi mình học cách nhìn mọi thứ đơn giản hơn.
Thấy người là người, thấy việc là việc, không cần phải vội gán nhãn hay phản ứng ngay. Chỉ cần cho bản thân một khoảng dừng, để cảm xúc tự đến rồi tự đi.
Khi mình bớt thêm vào suy nghĩ và phán xét, lòng tự nhiên nhẹ hơn và bình yên cũng đến gần hơn một chút.
Mọi chuyện xảy ra đều đến để dạy mình điều gì đó
Mỗi việc xảy ra trong đời, mình dần hiểu, đều mang theo một bài học, mục đích chính cũng chỉ để mình hiểu rõ bản thân mình.
Nếu mình chưa học xong, nó sẽ quay lại, dưới một hình thức khác, một con người khác, nhưng cùng một cảm giác cũ và bài học cũ.
Điều quan trọng không phải là né tránh, mà là học cách giữ tâm mình quân bình khi mọi chuyện xảy đến.
Bình an không nằm ở việc không có sóng gió, mà nằm ở cách mình đứng trước sóng gió như thế nào.
Ai là người có trách nhiệm ?
Mình nhận ra rằng việc quá để tâm đến người khác chỉ khiến mình đánh mất bản thân.
Đầu óc bận rộn, tâm trí rối ren, và cuối cùng là mệt mỏi. Không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với mình. Việc đó là trách nhiệm của chính mình với bản thân mình.
Khi mình hiểu điều này, mình bớt đổ lỗi, bớt chờ đợi, và cũng bớt tổn thương hơn.
Khi mọi thứ đều vô thường, chính mình là nơi duy nhất có thể nương tựa.
Tâm không phản ứng cũng là một loại trí tuệ
Trong 10 ngày ở thiền viện, mỗi ngày mình thiền khoảng 10 tiếng.
Và có một câu mà Thầy luôn nhắc đi nhắc lại:
Không phản ứng. Buông xả. Hiểu rõ quy luật vô thường.
Tâm không phản ứng không có nghĩa là dửng dưng hay trốn tránh.
Đó là cho bản thân một khoảng dừng, để không bị cuốn theo cảm xúc ngay khi nó vừa khởi lên. Thay vì phản ứng bằng giận dữ hay tổn thương, mình cho phép cảm xúc được ở đó, lắng xuống, rồi tự tan đi.
Rất nhiều đổ vỡ trong đời, mình nhận ra, đến từ việc phản ứng quá nhanh, thay vì dừng lại đúng lúc.
Ngồi thiền không phải là điều gì cao siêu hay nặng màu sắc tôn giáo. Đó đơn giản chỉ là cách để mình giảm bớt cái tôi, quay vào bên trong và tìm lại sự bình an cho chính mình.
Bình an, hóa ra rất giản dị
Những năm tuổi 20, với mình, một đêm không đi chơi là một đêm “uổng phí”.
Còn bây giờ, một buổi tối được ở nhà lại trở thành niềm vui thực sự.
Mình đọc sách,nghe pháp, xem một bộ phim mình yêu thích, ngồi thiền cùng ba mỗi tối.
Không cần làm gì lớn lao, chỉ cần được ở yên với chính mình, với mình đó đã là một món quà.
Tuổi mới
Tuổi mới, mình không mong cầu quá nhiều.
Chỉ mong mình có thêm trí tuệ để hiểu đời,
thêm bình an để đi qua những điều không như ý,
và đủ tỉnh thức để không tự làm tổn thương mình thêm lần nữa.
Vậy là đủ.
Mình mong bạn và mình luôn được bình an !
Cảm ơn ba mẹ đã sinh mình ra với một hình hài trọn vẹn.
Cảm ơn những người đã chọn ở lại, hiện diện và đồng hành cùng mình.
Và cảm ơn cả những bài học —từ những lần chán chường, những đổ vỡ — đã âm thầm giúp mình lớn lên và hiểu mình hơn mỗi ngày.